Rất Muốn Ở Ngay Cạnh Anh

Chương 7 – Móng heo lớn* đáng khinh (1)

Báo Lỗi
webnovel
webnovel
Loading...

Chương 7 – Móng heo lớn* đáng khinh (1)

*Ám chỉ đàn ông cặn bã, hái hoa ngắt cỏ, mập mờ khắp nơi

Sau khi Tần Thư Giản nói xong những lời đó, dường như cô ta đã nhận ra mình quá đường đột, lại lên tiếng: “Xin lỗi, hình như tôi quấy rầy mọi người.”

Không biết là ai nói đỡ: “Không sao.”

Sau đó lại có người nói: “Cô là Tần Thư Giản đó hả, có thể chụp hình với ký tên cho tôi không?”

Trong phòng riêng lập tức ồn ào trở lại, đa số mọi người đều vây quanh Tần Thư Giản.

Hạ Vãn An lại làm như không có chuyện gì, cô nhắm mắt lại, nhưng mà lần này lại không thể ngủ như vừa rồi nữa.

Không bao lâu, bên cạnh Hạ Vãn An truyền tới mùi nước hoa đậm đà, cô nheo mũi nhìn sang bên cạnh, chẳng biết Tần Thư Giản đã ngồi bên cạnh mình lúc nào, cô ta đang nghiêng người nói chuyện với Hàn Kinh Niên.

Cô chỉ mới nhìn sang thì Tống Hữu Mạn đã nhéo eo cô: “Vãn An, cậu đi vệ sinh với mình nhé? Đi đi mà...”

Nói xong, Tống Hữu Mạn cũng không chờ Hạ Vãn An có phản ứng thì đã đứng dậy kéo tay cô, kéo cô rời khỏi phòng riêng.

Đi được một đoạn thì Hạ Vãn An phát hiện Tống Hữu Mạn không dẫn mình đến phòng vệ sinh: “Không đi vệ sinh hả?”

“Đi vệ sinh cái gì! Cậu thật sự không hiểu dụng ý của mình hay là giả bộ không hiểu hả?” Tống Hữu Mạn chỉ tiếc rèn sắt không thành thép, trừng Hạ Vãn An.

Hạ Vãn An nhếch mép cười ngây ngô.

Đương nhiên là cô biết Hữu Mạn đang kiếm cớ muốn kéo mình ra khỏi tình huống lúng túng ấy, nhưng mà...

Suy nghĩ một lát, Hạ Vãn An mở miệng hỏi Tống Hữu Mạn đang kéo mình vào thang máy: “Cậu muốn dẫn mình đi đâu đó?”

*** Bạn đang đọc truyện trên trang https://thichtruyenchu.com ***

Loading...

“Đi ăn khuya!” Tống Hữu Mạn vừa nói vừa bấm số tầng hầm.

“Ăn khuya?”

“Làm sao? Không muốn ăn à? Vậy... Spa?”

Spa, có thể ngủ... Hạ Vãn An gật đầu: “Được.”

Hai người đi đến spa mà bọn họ thường tới. Sau khi tắm xong, cả hai dần dần thả lỏng dưới ngón tay mát xa mềm mại của nhân viên.

Chỉ một lát sau thì Hạ Vãn An đã ngủ mất, nhưng mà Tống Hữu Mạn lại không nù được, cô ấy bắt đầu gọi Hạ Vãn An, kêu hoài gọi mãi mà Hạ Vãn An vẫn ngủ không biết trời trăng gì hết, Tống Hữu Mạn không thể nhịn được nữa, cô ấy đứng dậy vỗ Hạ Vãn An, kéo cô tỉnh dậy từ trong giấc mộng, sau đó tức giận hỏi: “Hạ Vãn An, đã như vậy rồi mà cậu còn ngủ được hả?”

Hạ Vãn An mơ màng xoa mắt, không vui lầm bầm, “Sao vậy?”

“Cậu nói xem?!”

Hạ Vãn An không trả lời.

Tống Hữu Mạn nổi giận nói: “Cậu đừng có nói với mình là hôm nay nhìn thấy người phụ nữ đó, cậu không nổi giận?”

Người phụ nữ đó... Hạ Vãn An biết, Tống Hữu Mạn đang nói Tần Thư Giản... Cô không lên tiếng, nhưng mà con mắt đã mở ra.

“Mình hỏi cậu, đã bao lâu rồi cậu không gặp anh ta? Anh ta có biết chuyện mình có nhà, có vợ không hả? Vãn An, chẳng lẽ cậu chưa từng nghĩ tới sau này sao? Chẳng lẽ cậu định cứ như thế mà trải qua một đời sao? Được rồi, cho dù cậu muốn như thế, nhưng anh ta thì sao? Nếu như anh ta gặp được người mình thích, nếu như anh ta muốn ly hôn với cậu, cậu định làm thế nào?” Tống Hữu Mạn nói một đoạn rất dài, thấy Hạ Vãn An không nói gì thì lại nói tiếp, “Vãn An? Vãn An? Hạ Vãn An, cậu có nghe mình nói không hả?”

“Có nghe...” Hạ Vãn An mấp máy môi.

“Vậy những lời mà mình nói, cậu nghĩ như thế nào?”

“Ừm...” Hạ Vãn An suy nghĩ một lát, “Mình nghĩ, chuyện tối nay, cậu để trong bụng đi, đừng nói cho cha mẹ mình với cha mẹ cậu biết đó, không thì bọn họ sẽ lo lắng.”

*** Bạn đang đọc truyện trên trang https://thichtruyenchu.com ***