Rất Muốn Ở Ngay Cạnh Anh

Chương 2 – Tôi không muốn cưới cô (2)

Báo Lỗi
webnovel
webnovel
Loading...

Chương 2 – Tôi không muốn cưới cô (2)

Sau khi cúp điện thoại, Hạ Vãn An vẫn không thể tin được mà nhìn chằm chằm ghi chép trò chuyện trên điện thoại rất lâu, mới có thể chắc chắn được rằng vừa rồi đúng là Hàn Kinh Niên gọi điện thoại cho mình.

Anh nói, anh có thể cưới cô... Anh đồng ý cưới cô... Chỉ là... Rõ ràng là buổi chiều anh từ chối rất dứt khoát, sau mới có mấy tiếng ngắn ngủi mà anh đã đột ngột thay đổi rồi chứ?

Mặc dù Hạ Vãn An rất khó hiểu, thế nhưng cô vẫn cực kỳ vui sướng, vui sướng không thể kiềm chế được mà tràn lên cả gương mặt.

Từ lần đầu tiên cô gặp được anh, cô vẫn luôn chờ một cơ hội có thể đến gần anh, việc chờ ấy đã kéo dài sáu năm, sau khi xấp xỉ hai nghìn ngày đêm, cuối cùng thì cơ hội của cô cũng đã tới...

Đúng vậy, cô thích anh nhất, chính là cái loại rất thích rất thích đó.

Ngày hôm đó gặp được Hàn Kinh Niên, trong lòng Hạ Vãn An chỉ có hai chữ: Cả đời.

Anh là người duy nhất mà cô mong muốn cả đời.

Nhưng mà...

Hạ Vãn An vui mừng được một lát thì trở nên ảm đạm.

Anh đồng ý cưới cô... Nhưng mà anh còn nói lời khác...

*** Bạn đang đọc truyện trên trang https://thichtruyenchu.com ***

Loading...

Anh nói, tôi không muốn xuất hiện đồng thời với cô quá nhiều lần, cho nên hôn nhân sẽ như cô nói, chỉ là giao dịch, chỉ tồn tại trên danh nghĩa mà thôi.

Anh còn nói, hy vọng là cô sẽ nói được làm được, đừng ảnh hưởng đến cuộc sống của anh, cũng không cần gây thêm phiền phức cho anh, nếu như có thể, đừng để người không quan trọng biết được quan hệ của anh và cô.

...

Hai năm sau.

Hôm nay Hạ Vãn An làm thêm giờ, về đến nhà thì đã là mười giờ tối, đẩy cửa, chào đón cô lại là một căn phòng tối đen và yên tĩnh.

Nói không khoa trương, một năm ba trăm sáu mươi lăm ngày, có ba trăm sáu mươi ngày, cô về nhà đều nhìn thấy cảnh tượng thế này, nhưng mà mỗi làn đối diện với cảnh tượng ấy, cô vẫn không nhịn được mà có vẻ mất mát.

Hàn Kinh Niên... Anh lại không về nhà...

Hạ Vãn An đứng ngoài cửa một lát mới mở đèn vào nhà đổi giày, sau đó cũng như mọi ngày, một mình ở trong căn phòng trống rỗng tập yoga trước khi ngủ, dưỡng da rồi lên giường ngủ.

Đêm ngày càng sâu, trong lúc Hạ Vãn An đang ngủ say sưa, đột nhiên cô cảm thấy có một vật nặng đang đè trên người mình, trọng lượng của thứ đó rất nặng, nặng đến nỗi làm cô gần như không thở được, cô lập tức giật mình tỉnh dậy, còn chưa mở mắt thì đã cảm nhận được hơi thở tản mát ra từ thứ nặng nề đó, cô cũng nhanh chóng nhận ra đó là Hàn Kinh Niên.

Cô sững sờ, lập tức mở mắt ra, “Anh về rồi?”

Cô vừa dứt lời, đầu ngón tay của anh liền cởi từng hàng nút áo ngủ của cô, môi dừng trên da thịt cô.

Cả người Hạ Vãn An còn chưa có quá nhiều phản ứng thì quần áo của anh và cô đã rơi đầy trên đất.

*** Bạn đang đọc truyện trên trang https://thichtruyenchu.com ***