Nữ Chủ Giá Lâm, Nữ Phụ Mau Lui Ra!

Chương 14: Tướng phủ đại tiểu thư vs xuyên qua thứ muội (13)

Báo Lỗi
webnovel
webnovel
Loading...

“A Trinh!” Nhìn thấy Cố Thịnh Nhân lại gần, các vị tiểu thư đang nói chuyện phiếm đều hướng về phía nàng phất tay.

Cố Thịnh Nhân đánh ngựa sang, quả nhiên tất cả mọi người cùng Cố Thịnh Nhân giống nhau, đều là một sắc thuần hồ phục, cách đó không xa, một số con ngựa cường tráng oai hùng đang cúi đầu an tĩnh ăn cỏ.

“Đã lâu không thấy ngươi ra cửa.” Nói chuyện chính là Lễ Quận Vương phủ Đan Dương Huyền, là một trong những bạn thân đối với Tưởng Lệnh Trinh cực kỳ tốt, cũng là một trong số ít người biết được hôn ước của Tưởng Lệnh Trinh cùng Thái tử.

“Ta lần trước bị ngã một lần, mẫu thân không cho phép ta ra cửa.” Cố Thịnh Nhân cười đáp, nụ cười cô sáng lạn rất có hảo cảm, ở trong nguyên tác, sau khi Tưởng Lệnh Trinh gặp nạn, nàng là người duy nhất vẫn luôn đối với Tưởng Lệnh Trinh không rời không bỏ, một lòng muốn cứu nàng thoát ra nhà giam.

Đan Dương Huyền nhìn thấy Tưởng Lệnh Trinh tươi cười sáng ngời, không thấy một tia u ám, nghe được Tưởng Vân Sam được nạp làm Trắc phi sau khi vẫn luôn nhắc tới tâm mới thả xuống.

“Đi! Phụ vương ta mấy ngày trước tìm cho ta một con ngựa tốt ở Tây Vực, hôm nay cho các ngươi nhìn thấy một phen!” Đan Dương Huyền cười nói.

Mỗi người cưỡi ngựa chạy về nơi xa, ngựa của Đan Dương Huyền quả nhiên là chạy nhanh ngàn dặm, thực mau liền vượt lên những người khác rất xa, duy nhất có thể chạy cùng với nàng cũng chỉ có Cố Thịnh Nhân.

“Ha ha, A Trinh chúng ta mặc kệ các nàng, ta lặng lẽ mang ngươi đi một nơi hảo địa phương!” Đan Dương Huyền hưng phấn đối Cố Thịnh Nhân nói.

Cố Thịnh Nhân bị một phen truy đuổi dẫn đến hứng thú, lập tức cũng không màng phía sau Hộc Châu kêu, đi theo Đan Dương Huyền lập tức liền chạy không thấy bóng dáng.

“Không tốt!” Càng chạy xa, Cố Thịnh Nhân liền phát hiện có chỗ không đúng, dưới thân ngựa thế nhưng ẩn ẩn có dấu hiệu phát cuồng, ngựa này có vấn đề!

“Dương Huyền! Ngựa của ta xảy ra vấn đề!” Cố Thịnh Nhân đối với Đan Dương Huyền la lớn.

Đan Dương Huyền nghe vậy cả kinh, hướng tới Cố Thịnh Nhân bên này nhìn qua, lập tức liền thay đổi sắc mặt.

“A Trinh, ngươi dám chắc! Ta từ từ tiếp cận.” Đan Dương Huyền khống chế được con ngựa dưới thân tới gần, tính toán đến lúc đó kéo Cố Thịnh Nhân lên ngựa của mình.

*** Bạn đang đọc truyện trên trang https://thichtruyenchu.com ***

Loading...

Nào biết đâu rằng ngựa của Cố Thịnh Nhân lúc này tinh thần đã không bình thường, nhìn thấy có con ngựa khác lại gần, thế nhưng lại giơ chân ra sau, hung hăng đá đi!

“Tê ~!” Ngựa của Đan Dương Huyền kêu thảm một tiếng, đơn giản còn nhớ rõ chủ nhân ở trên lưng ngựa, tận lực ổn định không có bị té ngã, nhưng là không bao giờ chịu tiếp cận ngựa của Cố Thịnh Nhân.

Chờ đến khi Đan Dương Huyền bên này thật vất vả mới ổn định được, Cố Thịnh Nhân đã không thấy bóng dáng!

“A Trinh!” Đan Dương Huyền trong lòng hoảng loạn, nếu là A Trinh xảy ra chuyện gì……

Cố Thịnh Nhân lúc này cũng không quá tốt, con ngựa kia không biết bị cái gì kích thích, chỉ biết là phát lực chạy như điên, nàng bị xóc đến không thở được, có đôi khi ven đường có lá cây đánh vào trên người, làm đau!

“Hệ thống!” Cố Thịnh Nhân ở trong đầu gọi hệ thống, “Này đến tột cùng là chuyện như thế nào.”

Hệ thống trả lời: “Từ dưới thân ngựa của ngươi, kiểm tra đo lường được thành phần của trí huyễn dược tề.”

Cố Thịnh Nhân thần sắc lạnh lùng: “Nói như vậy, là do người làm?”

Hệ thống trả lời: “Nguyên cốt truyện cũng có việc này, ký chủ chẳng lẽ đã quên?”

Cố Thịnh Nhân trong lòng hồi tưởng một chút, đúng rồi, nữ tử Tưởng Vân Sam xuyên qua là có một lần hạ độc ngựa của Tưởng Lệnh Trinh, một lần kia Tưởng Lệnh Trinh từ trên ngựa ngã xuống dưới, tay trái bị gãy một đoạn, phải tĩnh dưỡng suốt nửa năm.

Nhưng kia không phải là sự tình hai năm về sau sao?

Hệ thống trả lời: “Ký chủ thay đổi vận mệnh nguyên thân, cốt truyện thế giới tự nhiên cũng đã xảy ra biến hóa. Bất quá, hiện tại, ta khuyên ký chủ không cần nghĩ quá nhiều, nghĩ nhanh cách ứng phó với tình huống trước mặt là được.”

Cố Thịnh Nhân hoàn hồn, phía trước thế nhưng đã không có đường, mà là một mảnh vách đá trơn bóng, mà con ngựa dưới thân hoàn toàn không có xu hướng dừng lại.

“A!”

*** Bạn đang đọc truyện trên trang https://thichtruyenchu.com ***