Nguyệt Lâm Cửu Thiên: Tuyệt Thế Chí Tôn Khuynh Thiên Hạ

Chương 22: Lôi kiếp chi nộ

Báo Lỗi
webnovel
webnovel
Loading...

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Lúc này trên bầu trời, vô số cường giả cưỡi phi hành pháp khí bay đến trung tâm sơn mạch. Thậm chí còn vài cường giả trên lưng linh dực trải dài, từ tứ phương bay đến.

Linh Khí Hoá Dực!!

Đây là cỡ nào mạnh mẽ a!!!

Chính là Đế Phân Cảnh cường giả a!

Có đến bốn Đế Phân Cảnh cường giả đến!!!

Bật này cường giả đã có thể ở Đại lục đi ngang, bất quá trên đó Thần Hoá Cảnh cường giả, này cấp bật chính là truyền thuyết tồn tại a!

"Quả nhiên có Linh thú xuất thế!"

"Ha hả, Dị tượng lớn như này, chắc chắn là cao cấp linh thú!"

"Đợi nó thiên kiếp qua đi, chúng ta lập tức bắt lấy!"

"..."

Từng đợt thanh âm vang lên, mang theo từng đợt kích động, kinh sợ cũng là vui sướng.

Có trời mới biết Huyền Linh đại lục Linh thú ngang trời xuất thế là cỡ nào to lớn sự tình, này không biết bao nhiêu lâu chưa từng xuất hiện.

Ầm ầm!!!

Mây đen hội tụ, xoáy thành một hố đen ngòm. Từng đợt sấm sét như ẩn như hiện, không ngừng chớp động.

Grézz!!

Một con điểu màu lam to lớn từ phía dưới bay lên, màu lông óng ánh màu xanh biếc, phần lông cánh và lông đuôi lại có một màu đỏ tươi như lửa, như hoả trên băng, mỹ lệ lại xinh đẹp. Nó đôi băng lam mắt nhìn chằm chằm thiên không, hai cánh vỗ mạnh, bỗng chóc xung quanh hình thành một tầng mỏng manh màu xanh lam kết giới.

Mà lúc này thiên không giáng xuống một đạo màu Lam lôi điện, đánh thẳng lên kết giới.

Ầm một tiếng vang lên, kết giới xuất hiện tầng tầng dao động, bất quá vẫn không xuất hiện bất kì vết nức nào.

"Thiên, là Biến dị linh thú, Băng hệ!!"

"Quá đáng sợ, nếu nó vượt qua lần này Lôi kiếp, sẽ trở thành một con cao cấp linh thú a!!"

"Ta nhất định phải đoạt được nó!"

"..."

______

Xoẹt!

Ầm ầm ầm!!

Một đạo kiếm khí thẳng tấp bay ra, đánh bật một số Ma thú tiếp cận.

Nơi này lúc kết giới sụp đổ khi, Ma thú ầm ầm tràn tới, Lam Nguyệt sử dụng kiếm Khương Ngọc đưa, thẳng tay chém giết, mở ra đường máu trốn thoát.

Grừzz!

Một con tinh tinh bỗng nhiên nhào đến, nó móng vuốt vun lên tấn công Lam Nguyệt và Khương Ngọc, hỗn loạn khi, Lam Nguyệt vẫn không kịp né tránh, bất quá lại không thương tổn chỗ yết hại.

Móng vuốt xẹt qua mặt nàng, mặt nạ bị tinh tinh lực đạo đánh bay.

Lam Nguyệt lảo đảo lùi về sau vài bước, nàng đem kiếm cắm vào đất mới ổn định được thân hình, Khương Ngọc trong tay kiếm vung lên, tạm thời ngăn chặn Ma thú.

"Không sao chứ?"

"Không chết được!"

Lam Nguyệt trả lời, dùng tay xoá đi trên mặt vết máu, nhanh chóng đứng dậy, Khương Ngọc nhìn thoáng qua, chính là gương mặt hiện lên kinh diễm, hắn lúc này nhìn thấy Lam Nguyệt ngũ quan, hiện tại có chút bẩn, bất quá thập phần tuấn mỹ, mày kiếm sắc bén, môi mỏng hơi trắng bệnh, nhưng không giấu được hắn tuấn mỹ dung nhan. Đặc biệt kia đôi mắt, một màu xanh thẳm hết sức thần bí, lại toả ra lành lạnh khí tức.

Màu lam màu mắt... Hắn lúc trước nhìn đến "hắn" mắt hẳn không phải màu đen, hiện tại rốt cuộc thấy đến.

*** Bạn đang đọc truyện trên trang https://thichtruyenchu.com ***

Loading...

Kia đôi mắt thật đặc biệt___________

Cũng thật xinh đẹp____.

Bất quá Khương Ngọc cũng không có thời gian thất thần, bảo kiếm vung lên cùng Lam Nguyệt phá vòng vây, thoát ra ngoài.

Cả hai lẫn nhau tương trợ, đánh giết những ma thú lấn tới. Lúc nãy một lần tập kích khi, hiện tại một số ma thú bắt đầu công kích, hai người vừa công kích vừa né tránh công kích vừa thoát thân.

"Đến! Bên kia có hang động!"

Khương Ngọc thanh âm mừng rỡ vang lên, kéo lấy tay Lam Nguyệt chạy.

Cả hai nhảy lên, vù một tiếng né vào sơn động.

Thiết Huyết dong binh đoàn người chính là lo lắng, đều tại trên cây chuyển xem hai người, nhìn đến họ nép vào hang động khi, có mừng rỡ, cũng thở dài nhẹ nhõm.

Hồng Lăng tâm treo cao lúc này mới nhẹ nhàng hạ xuống.

May mắn, may mắn cả hai không có gì.

Nàng ánh mắt có chút phức tạp, nhìn thoáng qua kia hắn y thiếu niên.

___

Mà Lam Nguyệt an toàn lúc, ở trung tâm Lạc Nhật sơn mạch, màu lam băng điểu lúc này nhận xuống đoàn thứ mười lôi điện nó giương lên rộng lớn cánh, kêu dài một tiếng, hấp thụ xong kia cuối cùng một tia lôi điện chi lực.

"Xong, xong rồi!"

"Linh thú là của ta!"

"..."

Có thanh âm kích động vang lên, đã có nhân rời phi hành pháp khí ngự kiếm bay đến, bất quá những kia Đế Phân Cảnh cường giả cùng bọn họ người vẫn không động. Mà lúc này trên không, mây đen vẫn chưa tản đi, lôi điện như ẩn như hiện.

Bỗng một đạo hồng sắc lôi điện bất chợt đánh xuống, những kia một mực đến gần Màu lam băng điểu lúc này biến sắc, muốn tránh thoát đã muộn, bị lôi điện bổ xuống, cả người như diều đứt dây bay ra.

"Quả nhiên!"

Một lão giả Đế Phân Cảnh mở miệng, tay vuốt nhẹ râu bạc.

"Tôn Trưởng lão, này là có chuyện gì? Không phải linh thú lôi kiếp chỉ có thập đạo lôi điện? Như thế nào vẫn chưa kết thúc a?"

Một lão giả khác bên cạnh nghi hoặc mở miệng hỏi.

Người được gọi là Tôn Trưởng lão liếc nhìn hắn một cái, thông thả mở miệng:

"Đây là một con song hệ linh thú!"

"Cái gì!! Song hệ linh thú!!"

Kia lão giả cả kinh, biến dị ma thú đã hiếm thấy, song hệ ma thú càng hiếm thấy, huống hồ đây là một con biến dị song hệ Linh thú! Đây tuyệt đối là trăm năm qua chưa gặp quá! Này... Lần này tranh đoạt e là đỗ máu a____

"Tôn trưởng lão, Chỉ linh thú này là cái gì Linh thú?"

Lão giả nhịn không được lại hỏi, này điểu nhìn giống Tuyết Linh Phi Điểu, bất quá lại có chút giống Thanh Loan Điểu, lại là biến dị, hắn cũng không biết nó là cái gì Linh thú.

Tôn trưởng lão nhíu mày, có chút không xác định.

"Dường như là Tuyết Linh Phi Điểu biến dị, này hẳn là Hoả Linh Lưu Ly Điểu!"

____

Khụ khụ, để các nàng chờ lâu rồi,

Linh thú sẽ vào tay ai đây!!!

Các nàng ủng hộ ta nha ~~~~

(●´ω`●)

*** Bạn đang đọc truyện trên trang https://thichtruyenchu.com ***