Cung Chủ Vi Hành

Báo Lỗi
webnovel
webnovel
Loading...

Trước mắt Vĩnh An trấn không lớn cũng không nhỏ, cùng trong trí nhớ của Thanh Sơn mười mấy năm trước không có khác biệt nhiều lắm.

Trong trấn cũng không phải chỉ có Cổ gia một cái này đại gia tộc mà còn có Hứa gia cùng Tiêu gia.

Lấy mấy chục năm trước địa vị tới nói, lại không xét về mặt tồn tại lâu đời thì Cổ gia nghiễm đứng đầu sau đó mới tới Hứa gia cùng Tiêu gia.

Nguyên nhân cũng là do Cổ gia hoành không xuất hiện ra một cái tuyệt thế thiên tài Cổ Thiên Tuyệt, càng là lọt vào mắt xanh của một trong thất đại phái của Bắc Hoang, Tinh Vân môn.

Phải biết rằng, Vĩnh An trấn trực thuộc Cự Lộc thành, mà Cự Lộc thành lại thuộc Thanh Lâm quốc. Bắc Hoang chi địa chính là có hơn ngàn cái vương quốc, mà Thanh Lâm quốc chỉ là một cái vương quốc nhỏ nhất trong số đó.

Mà cái này Bắc Hoang lại lấy tam môn tứ tông đứng đầu, bao gồm Tinh Vân môn, Trúc Lâm môn, Vạn Ma môn, Thiên Cơ tông, Hoa tông, Ngự Thú tông, Lạc Hà tông.

Đủ để thấy rằng người của một cái nho nhỏ địa phương này có thể gia nhập bảy đại tông môn là cỡ nào vinh quang cùng hiển hách.

Càng là sau đó Thiên Tuyệt gia nhập Tinh Vân môn quang mang đại hiển, đem sáu tông phái còn lại sở hữu thiên tài đều ép xuống một đầu, cũng trở thành đời kế tiếp Tinh Vân tông người thừa kế.

Cổ gia cũng vì thế mà nước lên thuyền lên nhưng tuyệt nhiên không có rời đi nơi này Vĩnh An trấn tổ địa, mà đại bộ phận Cổ gia tông tộc vẫn sống ở nơi này, thậm chí con của Cổ Thiên Tuyệt là Thanh Sơn cũng ở nơi này từ lúc chào đời cho đến khi "đi lạc".

Nhưng là lấy địa vị hiện tại tới tính, Cổ gia cái này đã gần như xuống dốc không phanh, ba đại thế gia một trong cũng là khó khăn lắm níu giữ lấy.

Cũng không khó để tìm được Cổ gia đại viện, Thanh Sơn cũng là đang đứng ngẩn người nhìn cái này đại môn.

Đã không còn là Thanh Sơn năm ba tuổi to lớn sừng sững đại môn, đã không còn là một cái gì đó trong mắt một đứa bé rất lớn ngôi nhà. Chỉ còn trơ trội một bức tường loang lổ, cũ kĩ, cánh cửa gỗ cũng đã bạc màu, phía trên còn treo lấy tấm biển đề hai chữ Cổ Gia, bút tích sắc bén có lực như minh chứng cho đã từng đứng ở đỉnh phong một cái thế gia tộc vậy.

Thanh Sơn chậm rãi bước đến gõ cửa, đáp lời là tiếng của một lão nhân kèm theo tiếng ho sù sụ của lão.

*** Bạn đang đọc truyện trên trang https://thichtruyenchu.com ***

Loading...

Là Cơ bá ra mở cửa, Thanh Sơn dùng chút kí ức ít ỏi của mình về Cổ gia cuối cùng cũng nhận ra người này.

Cơ bá là phụ thân hắn Cổ Thiên Tuyệt một vị lão hữu, cũng từng là một vị tuyệt thế cường giả nhưng không may gặp nạn tu vi giảm sút gần như không còn được hắn cha cứu giúp trở thành Cổ gia một vị quản gia.

Chỉ là mới mười năm trôi qua, một vị ngày nào còn ở độ tuổi trung niên khỏe mạnh thì giờ tóc đã bạc hơn phân nửa, dáng người cũng không còn được thẳng tắp hùng dũng như năm nào.

Đôi mắt đục ngầu của lão vừa nhìn đến Thanh Sơn liền bỗng chốc ngẩn người ra, thiếu niên trước mặt mang đến cho lão một cảm giác cực kì quen thuộc cùng thân thiết.

"Thiên Tuyệt, Thiên Tuyệt thiếu gia."

Lão run rẩy nói, lão nhầm lẫn Thanh Sơn với Thiên Tuyệt vì bộ dạng của Thanh Sơn y như đúc lão cha của hắn hồi còn trẻ.

Sự xuất hiện của Thanh Sơn gần như đem cả Cổ gia cho rối loạn.

Hắn papa không ở nhưng mẹ là Phương Dung còn tại, cũng là người đầu tiên hay tin, kích động không thôi, một đường chạy đến đem hắn ôm suýt nữa chết nghẹt, bà khóc rống lên một hồi lâu cho tới khi các tộc nhân khác lần lượt kéo tới.

Hắn gia gia Cổ Viễn Đồ càng là kích động không thôi, cặp mắt đỏ hoe, lão lệ tung hoành nhìn hai mẹ con đang ôm nhau trước mặt.

Hắn đại bá, Cổ Thiên Bình cùng tam thúc Cổ Thiên Vũ cũng tới nhưng chỉ xa xa đứng nhìn, không nói gì.

Cái này đoạn ngày tháng cứ thế trôi qua.

Tuyệt nhiên không ai nhắc đến Thanh Sơn đã trãi qua những gì trong mười mấy năm qua.

Thanh Sơn đương nhiên cũng không lại đi nhắc đến, cứ thế hết ăn rồi ngủ, ngủ dậy rồi lại ăn.

Năm nay, Thanh Sơn cũng vừa tròn mười sáu tuổi.

*** Bạn đang đọc truyện trên trang https://thichtruyenchu.com ***