Chú, Mạng Chú Lại Thiếu Tôi Full

Chương 19: Xem bệnh, chứng ly hồn

Báo Lỗi
webnovel
webnovel
Loading...

Chương 19: Xem bệnh, chứng ly hồn

Trợ lý Ngô mắt nhìn thẳng: Chậc, cái giọng nũng nịu này như ngậm kẹo, ngọt đếm mức tim người ta đau, là người thì đều không thể từ chối.

Tần Mặc Sâm lẳng lặng nhìn cô một lúc, sau đó mở cửa xuống xe.

Người đàn ông và khuê nữ đứng cùng một chỗ, còn cao hơn cô ước chừng một cái đầu.

Đứng đối diện nhau, một người cúi đầu, một người ngửa đầu.

Một người cao lớn anh tuấn, một người nhỏ nhắn xinh xắn động lòng người.

Trợ lý Ngô len lén nhìn tới phía trước bị choáng váng mặt đầy máu.

Thật sự là một sự khác biệt về chiều cao!

“Tôi sẽ không vì chuyện nhỏ này mà tức giận”, Tần Mặc Sâm nhản nhiên nói, “Tôi đi cùng với cô”.

Tay của người đàn ông vốn thả lỏng, Tô KHả Khả meo meo chui bàn tay nhỏ bé của mình vào, cầm tay anh, cười hắc hắc chính hiệu: “Tôi biết mà, chú tốt nhất!”.

Tròng mắt Tần Mặc Sâm nhìn lướt qua rồi thu hồi lại, cúi đầu: “Đi thôi, sớm xử lý, đừng hiểu lầm”.

Trợ lý Ngô ở lại xe, Tần Mặc Sâm thì đi cùng Tô Khả Khả đến nhà của thím Chu.

Con trai và con dâu của thím Chu đều làm việc ở thủ đô, bình thường bận rộn công việc, chỉ có cuối tuần mới trở về. Con trai của hai người để lại cho bà nội.

Đứa bé từ nhỏ đã yếu ớt nhiều bệnh, thím Chu không bớt bận tâm, nhưng mà tình huống lần này rõ ràng không giống như thế.

Đứa bé lớn 6 tuổi đột nhiên trở nên ngu xuẩn, thỉnh thoảng mắt trợn trắng, dáng vẻ bất cứ lúc nào cũng sẽ tắt thở.

Tình huống khác thương xảy ra hôm qua, con dâu của thím Chu nghe nói con trai bị bệnh thì lập tức đi suốt đêm trở về, hai người cùng mang đứa trẻ đến bệnh viện ở trấn trên.

Kỳ quái là, bệnh viện cũng không kiểm tra ra vấn đề gì.

*** Bạn đang đọc truyện trên trang https://thichtruyenchu.com ***

Loading...

Lúc Tô Khả Khả và Tần Mặc Sâm chạy đến, con dâu của thím Chú đang xếp hành lí, chuẩn bị mang đứa trẻ đến bệnh viện lớn ở thủ đô khám.

“Quyên à, mẹ có mời đệ tử của đại sư tới, để tiểu sư phụ xem một chút cho Nguyên Soái đi”.

“Mẹ! Con đã nói với mẹ bao nhiêu lần, đừng mê tín những thứ này, bình thường mẹ tin con sẽ không nói gì, nhưng mà đây là cháu nội của mẹ, mẹ muốn hại chết nó sao!”. Con dâu của thím Chu tức giận.

Thím Chu cũng ủy khuất: “Sao mẹ lại hại Nguyên Soái chứ? Bình thường mẹ đau lòng nó nhất”.

“Mẹ, xin lỗi, con quá gấp rồi, con biết mẹ cũng vì tốt cho Nguyên Soái, nhưng chuyện này phải tìm bác sĩ, mẹ tìm thần côn này từ thôn quê nghèo đói, bị gạt tiền là chuyện nhỏ, nhưng nếu làm lỡ bệnh tình của Nguyên Soái thì không xong”.

Con dâu của thím Chu ăn mặt rất sĩ diện, là một người tri thức, tin vào chủ nghĩa vô thần, bình thường ghét nhất những thần côn giả thần giả quỷ.

Đây cũng là hiện trạng lúng túng của Tô Khả Khả và ông lão Tô, người đời trước cũng còn biết xưng ông lão Tô một tiếng Tô đại sư, nhưng bây giờ vừa nhắc tới núi Đào Hoa, những người trẻ tuổi kia đều sẽ nói, trên núi có một thần côn già ở cùng một thần côn nhỏ.

Sau đó, ông lão Tô không tiếp tục làm ăn ở thôn Đào Hoa nữa, không kiếm được tiền không nói, còn có thể có danh tiếng xấu là gạt người.

Ông lão bây giờ cũng phải đến chốn đào nguyên phong cảnh bên ngoài bày hàng, bán bùa hộ mệnh, bói toán gì gì đó.

Lúc trong phòng ồn ào, ánh mắt Tô Khả Khả lại rơi trên giường.

Đứa trẻ trên giường hơi há miệng, nước bọt chảy thẳng ra ngoài, thỉnh thoảng đảo mắt, trông có vẻ có chút ngu xuẩn.

…Là chứng lìa hồn.

“Thím nhỏ, bệnh này của con trai cô hoàn toàn không thể trì hoãn”. Tô Khả Khả đột nhiên mở miệng.

Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, nghiêm mặt nói: “Chờ đến lúc xế trưa, hồn của nó sẽ không chịu nổi ánh mặt trời mãnh liệt này, sẽ trở nên càng ngày càng yếu”.

Thím Chu nghe những lời này thì sợ đến mức trái tim bật ra, liền vội vàng hỏi cô: “Sư phụ nhỏ Tô, cô có ý gì?”.

Tần Mặc Sâm đứng sau lưng Tô Khả Khả ánh mắt khẽ động, nhưng mà cũng không hỏi gì.

Tô Khả Kar làm chính sự, khuôn mặt nhỏ nhắn nhăn nhó, trông có vẻ dữ dằn.

*** Bạn đang đọc truyện trên trang https://thichtruyenchu.com ***