Chú, Mạng Chú Lại Thiếu Tôi Full

Chương 18: Chú, được không chú

Báo Lỗi
webnovel
webnovel
Loading...

Chương 18: Chú, được không chú

Tần Mặc Sâm gia tăng lực chân, dùng tốc độ nhanh hơn trước lái đến cuối con đường nhỏ.

Anh dừng lại, Tô Khả Khả nhảy xuống khỏi xà ngang mà không kịp chờ đợi, trộm sờ cái mông của mình.

Thật ra thời gian cô tự chạy tới cũng dài như vậy.

Nhưng mà cô biết, chú vì tốt cho cô, sợ cô mệt mỏi.

Cái người này khá tốt, từ lúc lần đầu tiên cô nhìn thấy anh, cô đã nhìn ra.

Ở thời cổ đại, tướng mạo của chú này chính là Vương Hầu, là người đại quý, có thể tạo phúc cho nhân dân.

Nhưng mà, loại vận mệnh nào phải gánh chức trách gì, bây giờ là thời đại hòa bình, vận mệnh của chú mắc như vậy, nếu như không làm nhiều chuyện tạo phúc cho dân chúng, thì rất dễ đoản mệnh.

Nhưng mà Tô Khả Khả cũng không có nhìn ra tướng đoản mệnh của chú cô.

Bàn tay của Tần Mặc Sâm rơi trên gáy cô, sức lực vừa phải đẩy cô đi tới phía trước: “NHóc con, tự nhiên đờ ra làm gì?”>

Tô Khả Khả quay đầu nhỏ nhìn anh, cười đặc biệt ngọt ngào: “Chú, có phải bình thường chú hay làm từ thiện không? Sư phụ tôi nói, có người làm từ thiện chỉ vì được danh tiếng, chú nhật định thật tâm thật ý làm chuyện tốt, nếu không…chú đã chết sớm rồi, bởi vì sinh mệnh của chú đặc biệt quý giá, không làm đủ công đức sẽ không chống đỡ được mạng”.

“Được rồi tiểu thần côn, lên xe”. Giọng nói của người đàn ông còn mang theo ý cười.

Tần Mặc Sâm tực tiếp nhét người vào trong xe việt dã.

Sau năm phút, trợ lý Ngô đầu đầy mồ hôi chạy tới, không dám nghỉ ngơi, lập tức bắt đầu xếp đồ.

Xe địa hình đặt sau cốp, bao lớn bao nhỏ cũng để sau cốp.

“Chú NGô, trong túi quần áo của tôi có đồ dễ vỡ, xin chú vui lòng nhẹ tay”. Tô Khả Khả dặn dò.

Trợ lý Ngô: Ai ôi, nghe xong âm thanh ngọt ngào này, thực sự một chút cũng không mệt nữa, thảo nào mặt lạnh thần sát như tứ gia vừa thấy cô nhóc thì trên mặt tựa như nở hoa.

Đột nhiên nhận thấy phía sau có một ánh mắt nhìn mình, trợ lý Ngô cười vô cùng hiền lành, đúng lúc sửa lại xưng hô của Tô Khả Khả: “Tô tiểu thư gọi tôi là trợ lý Ngô là được, cô gọi tứ gia chúng tôi là chú, lại cũng gọi tôi là chú, sẽ rối loạn bối phận”.

*** Bạn đang đọc truyện trên trang https://thichtruyenchu.com ***

Loading...

Tô Khả Khả vội vã nhìn về phía Tần Mặc Sâm, hỏi ý kiến của anh.

Tần Mặc Sâm khẽ gật đầu: “Cô gọi trợ lý Ngô giống tôi là được”.

“Được chú”.

Lúc này Tần Mặc Sâm không đi đến chỗ ngồi tài xế, anh ngồi chung với Tô Khả Khả ở phía sau. Anh sợ cô nhóc ngồi một mình buồn chán.

Xe khởi động, vừa chạy 100m, trước mặt đường lại có một người phụ nữ chừng 50 tuổi căng giọng kêu to phía bên này: “Sư phụ nhỏ Tô…”.

Tần Mặc Sâm nhíu mày, hỏi cô nhóc bên cạnh: “Có quen?”.

“CHú, là thím Chu ở cuối thôn, xem như là một cố chủ trước đây của sư phụ tôi”.

“Lão Ngô, dừng xe”.

Xe vừa mới dừng lại, thím Chu vẻ mặt lo lắng chạy tới.

Tô Khả Khả xuống xe, đỡ lấy bà: “Thím Chu, thím gọi có chuyện gì sao?”.

Con mắt thím Chu đỏ ngầu, như là vừa mới khóc, bàn tay xù xì của bà gắt gao cầm tay Tô Khả Khả: “Tiểu sư phụ, Tô đại sư ở nhà hay ở trên núi? Tôi có việc gấp tìm ông ấy, nếu trễ chút nữa, cháu của tôi sẽ mất mạng!”.

“Sáng nay sư phụ tôi vừa mới rời khỏi làng, sắp tới sẽ không về được, thím Chu nếu như tin tưởng tôi, tôi đi theo thím một chuyến”.

“Cái này…”. Thím Chu có chút quấn quýt.

Cô nhóc trước mắt này sao có thể so với Tô đại sư.

Xoắn xuýt một trận, thím Chu nghiêm khắc cắn răng một cái: “Đi, tiểu sư phụ đi theo tôi, chỉ cần có thể cứu được cháu tôi, dùng cái mạng già này đổi đi cũng được!”.

Tô Khả Khả bây giờ đã có cố chủ lâu dài, nếu như không phải thấy thím Chu sốt ruột, cô căn bản sẽ không chấp nhận đơn hàng này.

Nhưng mà, chuyện này vẫn phải báo cáo với chú một tiếng.

Nói xong, Tô Khả Khả vội vàng dùng hai đầu ngón tay trỏ và cái sát lại nhau, đôi mắt đen kịt nhìn chằm chằm chú cô: “CHỉ một chút chút thôi, tôi đảm bảo sẽ nhanh chóng trở về, có được hay không chú?”.

*** Bạn đang đọc truyện trên trang https://thichtruyenchu.com ***